Nó và anh yêu nhau kể ra cũng được gần năm rồi đây
Yêu nhau nhiều như thế cứ tưởng 2 người họ sẽ đến được với nhau truyen heo nhưng mệnh phận thế cuộc không như nó nghĩ, trước đây nó thường xuyên nghĩ ái tình là thứ gì đó rất đẹp, man di thứ như đều màu hồng, hạnh phúc thường xuyên ở bên nó...nhưng đó cũng đồng cân là sự nghĩ suy cô đơn giản ở nó.
Gặp nhau tại một buổi giao lưu các câu lạc bộ tình nguyện rồi yêu nhau lúc nào không hay, Nó và Anh là một cặp đôi đẹp trong mắt nhiều người. Nó là hoá viên sư phạm thùy mị nết na, anh là anh kĩ sư trầm ổn nhưng không kém phần hài hước.
2 tháng trước:
Tự nhiên nó nhớ anh và nó quyết định đưa ra ý tưởng hò hẹn với anh,,nó nghĩ mình sẽ đưa anh đi dạo hồ tây, đi phố cổ,đây là lần trước nhất nó là người mở ra một cuộc hẹn vì từ trước tới giờ anh thường xuyên là người chủ động trước,cho dù nó cũng yêu anh ,nhưng một điều khó hiểu từ nó mà anh chẳng thể hiểu được ,đó là nó chưa bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện cho anh
Hôm nay nó mặc diện lắm ,nó lục hết tủ đồ tìm bộ đồ mà nó yêu thích nhất,nó đứng trước gương ngắm nhìn bản thân mình.
Nó mở ra nụ cười tươi lắm,hẳn là nó đang rất vui,không kìm giữ được nỗi vui sướng này nó cầm điện thoại nhắn tin cho anh:
Nó:Hôm nay em mời anh đi chơi nhé!
.........
Tại sao anh không trả lời tin nhắn em?
........
Anh: What??Hôm nay em làm sao vậy? Không khỏe chỗ nào à?
Nó:Em muốn đi chơi với anh.
Em muốn hò hẹn với anh,anh đồng ý không?
..........Ừ! cũng được!.nhưng em định đưa anh đi đâu?
*SUỴT*
Đúng 19h tối nó hiện diện tại cửa hàng anh làm việc
"Chắc tại do anh quá ít nói, tiền biết lắng nghe,
Nhưng tình yêu đã thay anh nói bít tất cả.
Thực sự anh lo nhiều lắm,sợ cũng nhiều lắm
Vì ngoài kia còn bao người hơn anh trên đời.
Bao lời yêu thương có nói nữa, cũng không hết đâu em.
Người con giai cần gì nói mãi một câu
Cả thế giới anh đang mang vác trên vai là của riêng mình em.''
Và anh biết tim anh không còn đủ chỗ cho bất kì ai trên đời"
(Bản nhạc chờ anh cài dành riêng cho nó)
Alo: em đến rồi
ừ anh ra liền
Nó và anh đã có một buổi tối thực sự vui vẻ
Nói là nó đưa anh đi chơi nhưng thực ra anh là người chở nó đi những nơi mà nó yêu cầu,2 đứa đi ăn kem hồ tây,vào công phim sex viên,chơi đủ thứ trò chơi ,Lần trước hết sau bao lần hẹn hò với anh nó cười nhiều như thế, lần trước nhất nó mở lòng hơn vơi anh,nó kể bao lăm chuyện chọc anh cười, nó kể về cuộc thế của nó ,những cái mà trước giờ nó phải trải qua,nó muốn anh hiểu nó.Anh cũng cảm nhận điều động kì lạ từ nó,phải chăng nữa nó đang muốn nói điều gì đó quan trọng với anh,anh đang chờ câu nói từ nó.anh chờ nó tỏ bày nỗi lòng
Nhưng nó đã không nói thêm điều động gì điều động đó làm anh càng lo âu hơn
nó nghĩ không nói thì sẽ tốt hơn nhưng điều nó nghĩ lại khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều.....
Và nó đã không ngờ rằng buổi đi chơi đó là ngày mà anh sẽ nói lời chia tay. Anh cũng không hiểu vì sao anh lại làm như thế/chắc tại do anh không hiểu được được nó chăng
Và anh đã tạm biệt nó thật,nó muốn biết lí vì ,ngày ngày mỗi lần tan trường nó tìm cách để gặp anh nhưng anh tránh mặt nó,
Nó không hiểu sao anh lại làm vậy với nó? nó đã thay đổi nhiều lắm mà
Nó đã yêu anh nhiều hơn,đã quan hoài ,lo lắng anh nhiều hơn..
Về nhà nó khép cánh cửa vào với nụ cười đông cứng trên môi.nó buồn rầu liếc đôi mắt vào mấy tấm ảnh chụp chung giữa anh và nó,nó ôm chúng đi ngủ. Rồi ngày qua ngày nó ôm theo nỗi thất vọng . Suốt ngày nó chỉ ở trong phòng, không cười, không nói, đôi mắt xinh đẹp kia giờ tiền hiện lên một nỗi buồn. Hôm nay là hôm cuối cùng nó ở hà nội ,nơi mà nó được gặp anh, nó tìm đến gặp anh với lý bởi là muốn xin anh lại mấy cái tấm hình của nó.nhưng thực ra đó đồng cân là lời nói dối. nó đến vì muốn nhìn thấy anh. Nó đã lấy hết can đảm ra để nói với anh rằng nó nhớ anh nhưng đáp lại câu nói của nó là sự lặng im của anh. anh nhìn nó bằng ánh mắt khác, nó biết. nó hiểu do nó mà anh như thế,vì trước đây nó không dành tất cả ái tình ,nó sợ anh nghĩ đó tiền là tình cảm nhất thời trong cái ngộ dại thơ ngây của nó.anh khác hẳn lúc nó mới gặp. Anh lãnh đạm hơn. Anh không còn cười với nó nữa. Trong lòng nó tràn đầy nỗi thất vọng. nó cũng đã từng yêu, Trước đây cũng vậy nó thường xuyên giấu mình vào trong vỏ bọc mà nó tạo ra. Một người hay cười, nói nhiều, biết trêu gan người khác nhưng đâu ai biết đó tiền là mặt nạ của nó. Nó không muốn người khác thương xót hại mình. Anh vẫn đứng đó không nói gì, đồng cân bảo nó đợi sẽ lấy cho . nó ngoan ngoãn ngồi đợi anh..thời gian cứ thế trôi đi. nó ngồi đợi anh 2h đồng hồ mà vẫn chưa thấy anh ra. Nó biết kết cục sẽ như vậy mà nó vẫn muốn làm. Lấy trong túi ra bức thư nó đã viết sẵn cho anh: "anh à! Xin khuyết điểm vì chưng đã làm phiền anh,Có trạng thái trong mắt anh em vẫn tiền là một cô oắt con đang tuổi lớn còn thiếu chín chắn nhưng anh đâu biết đâu. Sinh ra em đã không có một gia đình hạnh phúc như danh thiếp bạn cùng lứa. Bố mẹ em hay cãi nhau lắm bởi chưng thế từ bé em đã chứng kiến rất nhiều cuộc bao biện vã mà vì chưng chính thị bố mẹ mình gây ra. Cũng chính thị do lí do đó em không còn vô lo vô nghĩ giống như bạn mình nữa rồi. anh biết không, em đã biết cái cảm giác yêu một người là như thế nào? Tình yêu trước nhất của em lại đau lòng quá anh ạ. Nhưng anh ạ, em sẽ quên anh ngay thôi. Quên anh như cách nghĩ truyen sex về em của đích thị anh là em vẫn còn thơ ngây chưa biết suy nghĩ sâu xa.quên anh như cách anh quên em vậy. Anh mau mau tìm được hạnh phúc cho riêng anh đi nhé.hạnh phúc cũng sẽ đến với em thôi thành thử anh đừng lo cho em nhé!" Đặt vội bức thư ở góc cánh cửa rồi nó chạy đi. nó khóc. Hôm đó nó đã khóc rất nhiều. Giá như Nó được tựa vào bờ vai vững chắc của anh để được khóc. Giá như anh chấp nhận tình cảm của nó,đừng cố đẩy nó ra xa thế cuộc anh,Giá như sẽ mãi chỉ là giá như mà thôi. Nó chạy về nhà lấy vali và bắt taxi ra Sân phăng Nội Bài để kịp chuyến phăng về miền quê yêu dấu. Bước vào của sân bay, nó ngoảnh lại nhìn HÀ Nội lần cuối. Nếu là tháng trước có lẽ nó rất mong muốn được ra đây chơi nhưng giờ Nó muốn rời khỏi đây. Nó sợ hãi nơi này. Nơi làm nó đau rất nhiều và có thể mãi về sau nó sẽ không thể quên anh. Nó thầm nói "Tam biệt HÀ NỘi! Tạm biệt anh ! Em sẽ quên anh nhanh ôi thôi nhưng mặc dầu thế nào thì trong trái tim luôn luôn có một ngăn kéo chứa hình ảnh của anh.HẠnh phúc anh nhé''. Chiếc máy phăng cất cánh mang theo nỗi buồn của người con gái. Những ngày tháng sau này nó tự nhủ sẽ tiếp tục việc học của mình để anh thấy rằng mặc dù không có anh thì nó vẫn sống tốt.
Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
truyen sex - Tình yêu của tôi
Chuyện tình của tôi và em
......
Tôi và em yêu nhau kể ra cũng được gần năm rồi đấy
Yêu nhau nhiều như thế cứ tưởng 2 người họ sẽ đến được với nhau truyen sex nhưng mệnh phận thế cục không như nó nghĩ, trước đây tôi thường xuyên nghĩ ái tình là thứ gì đó rất đẹp, mọi rợ thứ như đều màu hồng, hạnh phúc thường xuyên ở bên nó...nhưng đó cũng tiền là sự nghĩ suy neo đơn giản ở nó.
Gặp nhau ngẫu nhiên tại căn phòng nhỏ bé của tôi ,
Tôi và em là một cặp đôi đẹp trong mắt nhiều người. Em là đâm viên sư phạm thùy mị nết na, tôi là anh kĩ sư công nghệ thông tin trầm nhưng hay ghen bởi tôi quá yêu em , tôi luôn muốn giữ em cho riêng mình
7 tháng trước:
Tự nhiên tôi thấy yêu em và tôi quyết định đưa ra ý tưởng hẹn hò với em,,tôi nghĩ mình sẽ đưa em đi dạo hồ tây, đi phố cổ,đây là lần trước nhất tôi là người mở ra một cuộc hẹn vì từ trước tới giờ tôi luôn luôn là người thầm kín ,
Hôm nay tôi mặc diện lắm ,tôi lục hết tủ đồ tìm bộ đồ mà nó yêu thích nhất tôi đứng trước gương ngắm nhìn bản thân mình.
Tôi mở ra nụ cười tươi lắm , hẳn là tôi đang rất vui , không kìm giữ được nỗi vui sướng này tôi cầm điện thoại nhắn tin cho em:
Tôi :Hôm nay anh mời em đi chơi nhé!
.........
Tại sao anh không trả lời tin nhắn em?
........
Em Ừ! cũng được!.nhưng đi đâu
Tôi : thế em muốn đi đâu
Em : hay mình đi lăng bác xem lễ hạ cờ anh nhé
Tôi : ok em
Đúng 19h tối tôi có mặt tại cổng trường
Alo: anh đến rồi
ừ em ra liền
Chúng tôi có một buổi tối thật sự vui vẻ
Tình yêu đã làm chúng tao thay đổi
Những ngày sau đó tôi và em đi chơi rất nhiều nơi tôi như 1 tài xế riêng cho em và rồi :
Tại 1 gốc nhỏ của mái trường học sư phạm tôi quyết định tỏ tình với em và em đã đồng ý yêu tôi à chúng tao yêu nhau từ đây
Lần trước tiên sau bao lần hẹn hò và đi chơi với em lần đầu tiên tôi thấy vui và cười nhiều đến như vậy , lần trước nhất cả tôi và em cởi mở kể cho nhau nghe những chuyện và về gia đình và về cuộc sống của nhau tôi thấy yêu em và xót thương em nhiều hơn .
Chúng tôi yêu nhau 1 tháng , 2 tháng , 3 tháng ………7 tháng trôi qua thời kì trôi qua và chúng tôi yêu nhau nhiều hơn nhưng cũng không ít lần bao biện vả , chia tay bao nhiêu lần nhưng chúng tao lại quay về bên nhau ( tính chất tôi hay ghen còn em thì quá vô tư lự không lo nghĩ do vậy mà chúng tôi hay xảy ra những chuyện như vậy )…..
Thời gian cứ như vậy trôi qua chúng tao luôn luôn ở bên nhau những ngày nghỉ mỗi tối chúng tao kể cho nhau nghe những chuyện trôi qua trong ngày ..nấu cho nhau những bữa cơm ăn và cứ như vậy cho đến một ngày ….
Ngày 25 tháng 09 năm 2014 là ngày kỷ niệm tròn 7 tháng chúng tôi yêu nhau chúng tôi gặp nhau ăn cơm tôi và em đi chơi
Tôi không ngờ rằng buổi đi chơi đó là ngày mà em sẽ nói lời chia tay.
Tôi cũng không hiểu tại sao em lại làm như thế/chắc tại vì chưng em không hiểu được được tôi chăng
Và em đã tạm biệt tôi thật,tôi muốn biết lí bởi ,ngày ngày mỗi tới trường tôi thường xuyên cố kỉnh tình đi muộn để được thấy em để được gặp em nhưng em luôn luôn tránh mặt tôi chặn số mệnh điện thọaị chặn zalo ,facebook và chặn mọi rợ ký mỏ ác trong tôi .
Em đã nói với tôi những lời mà có nhẽ tôi và em sẽ không bao giờ quên được , tôi biết em chỉ nói vậy để tôi buông em ra nhưng em đâu biết rằng tôi yêu em nhiều đến chừng nào làm sao nói buông là buông được chứ ..
Không hiểu sao em lại làm vậy với tôi ? tôi đã thay đổi nhiều lắm mà
Tôi đã yêu em nhiều hơn, đã quan tâm ,lo lắng em nhiều hơn..
Tôi yêu em và thời kì qua đi tôi chưa bao giờ nghĩ mình yêu em để lợi dụng hay gì đó mà tôi yêu em văn bằng bít tất cả những gì tôi có …
Nhưng em đã bỏ rơi tôi :
Về nhà tôi khép cánh cửa vào với nụ cười đông cứng trên môi.tôi buồn rầu liếc đôi mắt vào mấy tấm ảnh chụp chung giữa tôi và em , tôi ôm chúng đi ngủ. Rồi ngày qua ngày nó ôm theo nỗi thất vọng . Suốt ngày nó đồng cân ở trong phòng, không cười, không nói, đôi mắt xinh đẹp kia giờ tiền hiện lên một nỗi buồn. Những ngày sau đó tôi la cà các quán rượu tiền mong uống thật say để quên đi nhưng càng say tôi lại càng nhớ đến em nó học sa sút và phục dịch như chơi muốn để tâm đến chuyện học 1 , 2 , ngày……..và 15 ngày trôi qua tôi tỉnh thì ít mà say thì nhiều càng say tôi lại thấy mình mỏi mệt hơn , có những lúc tôi muốn rời xa khỏi nơi này
Tôi đã lấy hết dũng mãnh ra để nói với em rằng anh nhớ em nhưng tớp lại câu nói của nó là sự im lặng của em. em nhìn tôi văn bằng ánh mắt khác, tôi biết. tôi hiểu vì tôi mà em như thế,vì trước đây tôi đã gây ra bao lăm lỗi lầm với em và giò đây cái giá mà mà trả là tôi đã mất đi em
Tôi đồng cân biết mỗi ngày lặng lẽ dõi theo từng bước đi của em trên zalo , facebook và hỏi thăm bạn hữu của em về em
Giờ em lãnh đạm hơn. em không còn cười với tôi nữa. Trong lòng tôi tràn trề nỗi thất vọng. Tôi nhớ em nhiều lắm , tôi cũng đã từng yêu, Trước đây cũng vậy nó luôn luôn che giấu mình vào trong vỏ bọc mà tôi tạo ra. Một người hay cười, nói nhiều, biết trêu gan người khác nhưng đâu ai biết đó tiền là mặt nạ của tôi. Tôi không muốn người khác thương xót hại mình
Tôi biết kết cục sẽ như vậy mà tôi vẫn muốn yêu
Tôi thầm nói "Tam biệt HÀ NỘi! Tạm biệt em ! em sẽ là người anh luôn luôn yêu dù thế nào thì trong trái tim luôn có một ngăn kéo chứa hình ảnh của anh.HẠnh phúc em nhé''. Những tháng ngày sau này tôi tự nhủ sẽ tiếp kiến tục việc học của mình để anh thấy rằng mặc dầu không còn có em bên cạnh tôi sẽ rất buồn…..em anh yêu em nhiều lắm , xa em anh nhớ em rất nhiều .....
......
Tôi và em yêu nhau kể ra cũng được gần năm rồi đấy
Yêu nhau nhiều như thế cứ tưởng 2 người họ sẽ đến được với nhau truyen sex nhưng mệnh phận thế cục không như nó nghĩ, trước đây tôi thường xuyên nghĩ ái tình là thứ gì đó rất đẹp, mọi rợ thứ như đều màu hồng, hạnh phúc thường xuyên ở bên nó...nhưng đó cũng tiền là sự nghĩ suy neo đơn giản ở nó.
Gặp nhau ngẫu nhiên tại căn phòng nhỏ bé của tôi ,
Tôi và em là một cặp đôi đẹp trong mắt nhiều người. Em là đâm viên sư phạm thùy mị nết na, tôi là anh kĩ sư công nghệ thông tin trầm nhưng hay ghen bởi tôi quá yêu em , tôi luôn muốn giữ em cho riêng mình
7 tháng trước:
Tự nhiên tôi thấy yêu em và tôi quyết định đưa ra ý tưởng hẹn hò với em,,tôi nghĩ mình sẽ đưa em đi dạo hồ tây, đi phố cổ,đây là lần trước nhất tôi là người mở ra một cuộc hẹn vì từ trước tới giờ tôi luôn luôn là người thầm kín ,
Hôm nay tôi mặc diện lắm ,tôi lục hết tủ đồ tìm bộ đồ mà nó yêu thích nhất tôi đứng trước gương ngắm nhìn bản thân mình.
Tôi mở ra nụ cười tươi lắm , hẳn là tôi đang rất vui , không kìm giữ được nỗi vui sướng này tôi cầm điện thoại nhắn tin cho em:
Tôi :Hôm nay anh mời em đi chơi nhé!
.........
Tại sao anh không trả lời tin nhắn em?
........
Em Ừ! cũng được!.nhưng đi đâu
Tôi : thế em muốn đi đâu
Em : hay mình đi lăng bác xem lễ hạ cờ anh nhé
Tôi : ok em
Đúng 19h tối tôi có mặt tại cổng trường
Alo: anh đến rồi
ừ em ra liền
Chúng tôi có một buổi tối thật sự vui vẻ
Tình yêu đã làm chúng tao thay đổi
Những ngày sau đó tôi và em đi chơi rất nhiều nơi tôi như 1 tài xế riêng cho em và rồi :
Tại 1 gốc nhỏ của mái trường học sư phạm tôi quyết định tỏ tình với em và em đã đồng ý yêu tôi à chúng tao yêu nhau từ đây
Lần trước tiên sau bao lần hẹn hò và đi chơi với em lần đầu tiên tôi thấy vui và cười nhiều đến như vậy , lần trước nhất cả tôi và em cởi mở kể cho nhau nghe những chuyện và về gia đình và về cuộc sống của nhau tôi thấy yêu em và xót thương em nhiều hơn .
Chúng tôi yêu nhau 1 tháng , 2 tháng , 3 tháng ………7 tháng trôi qua thời kì trôi qua và chúng tôi yêu nhau nhiều hơn nhưng cũng không ít lần bao biện vả , chia tay bao nhiêu lần nhưng chúng tao lại quay về bên nhau ( tính chất tôi hay ghen còn em thì quá vô tư lự không lo nghĩ do vậy mà chúng tôi hay xảy ra những chuyện như vậy )…..
Thời gian cứ như vậy trôi qua chúng tao luôn luôn ở bên nhau những ngày nghỉ mỗi tối chúng tao kể cho nhau nghe những chuyện trôi qua trong ngày ..nấu cho nhau những bữa cơm ăn và cứ như vậy cho đến một ngày ….
Ngày 25 tháng 09 năm 2014 là ngày kỷ niệm tròn 7 tháng chúng tôi yêu nhau chúng tôi gặp nhau ăn cơm tôi và em đi chơi
Tôi không ngờ rằng buổi đi chơi đó là ngày mà em sẽ nói lời chia tay.
Tôi cũng không hiểu tại sao em lại làm như thế/chắc tại vì chưng em không hiểu được được tôi chăng
Và em đã tạm biệt tôi thật,tôi muốn biết lí bởi ,ngày ngày mỗi tới trường tôi thường xuyên cố kỉnh tình đi muộn để được thấy em để được gặp em nhưng em luôn luôn tránh mặt tôi chặn số mệnh điện thọaị chặn zalo ,facebook và chặn mọi rợ ký mỏ ác trong tôi .
Em đã nói với tôi những lời mà có nhẽ tôi và em sẽ không bao giờ quên được , tôi biết em chỉ nói vậy để tôi buông em ra nhưng em đâu biết rằng tôi yêu em nhiều đến chừng nào làm sao nói buông là buông được chứ ..
Không hiểu sao em lại làm vậy với tôi ? tôi đã thay đổi nhiều lắm mà
Tôi đã yêu em nhiều hơn, đã quan tâm ,lo lắng em nhiều hơn..
Tôi yêu em và thời kì qua đi tôi chưa bao giờ nghĩ mình yêu em để lợi dụng hay gì đó mà tôi yêu em văn bằng bít tất cả những gì tôi có …
Nhưng em đã bỏ rơi tôi :
Về nhà tôi khép cánh cửa vào với nụ cười đông cứng trên môi.tôi buồn rầu liếc đôi mắt vào mấy tấm ảnh chụp chung giữa tôi và em , tôi ôm chúng đi ngủ. Rồi ngày qua ngày nó ôm theo nỗi thất vọng . Suốt ngày nó đồng cân ở trong phòng, không cười, không nói, đôi mắt xinh đẹp kia giờ tiền hiện lên một nỗi buồn. Những ngày sau đó tôi la cà các quán rượu tiền mong uống thật say để quên đi nhưng càng say tôi lại càng nhớ đến em nó học sa sút và phục dịch như chơi muốn để tâm đến chuyện học 1 , 2 , ngày……..và 15 ngày trôi qua tôi tỉnh thì ít mà say thì nhiều càng say tôi lại thấy mình mỏi mệt hơn , có những lúc tôi muốn rời xa khỏi nơi này
Tôi đã lấy hết dũng mãnh ra để nói với em rằng anh nhớ em nhưng tớp lại câu nói của nó là sự im lặng của em. em nhìn tôi văn bằng ánh mắt khác, tôi biết. tôi hiểu vì tôi mà em như thế,vì trước đây tôi đã gây ra bao lăm lỗi lầm với em và giò đây cái giá mà mà trả là tôi đã mất đi em
Tôi đồng cân biết mỗi ngày lặng lẽ dõi theo từng bước đi của em trên zalo , facebook và hỏi thăm bạn hữu của em về em
Giờ em lãnh đạm hơn. em không còn cười với tôi nữa. Trong lòng tôi tràn trề nỗi thất vọng. Tôi nhớ em nhiều lắm , tôi cũng đã từng yêu, Trước đây cũng vậy nó luôn luôn che giấu mình vào trong vỏ bọc mà tôi tạo ra. Một người hay cười, nói nhiều, biết trêu gan người khác nhưng đâu ai biết đó tiền là mặt nạ của tôi. Tôi không muốn người khác thương xót hại mình
Tôi biết kết cục sẽ như vậy mà tôi vẫn muốn yêu
Tôi thầm nói "Tam biệt HÀ NỘi! Tạm biệt em ! em sẽ là người anh luôn luôn yêu dù thế nào thì trong trái tim luôn có một ngăn kéo chứa hình ảnh của anh.HẠnh phúc em nhé''. Những tháng ngày sau này tôi tự nhủ sẽ tiếp kiến tục việc học của mình để anh thấy rằng mặc dầu không còn có em bên cạnh tôi sẽ rất buồn…..em anh yêu em nhiều lắm , xa em anh nhớ em rất nhiều .....
Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014
truyen sex - cầu vồng sau mưa
Tên tr: Cầu vòng sau cơn mưa
tg: Wind (phong tuấn nguyễn)
Trính đoạn
" Rầm "
chiếc xe anh và một người thanh niên khác phim sex đã đâm phải nhau. Hai người, hai chiếc xe bây giờ đã ở hai nơi. Tiếng mưa vẫn rơi "tí tách" càng làm lòng người thêm sầu khổ, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng
nước mưa đang ngày một lớn dần, khuôn mặt ấy vẫn đẹp vẫn thiên nhiên như chưa có gì, càng làm lòng người không khỏi đớn đau Trong quán cô gái bỏ tất cả mọi thứ, hấp tấp chạy về phía chàng trai, gái như cô đừng..... thì anh ấy ... cô . Đầu óc của cô gái bây chừ tiền là một khoảng không vô tận, cô tiền biết người yêu mình đang nằm đấy, nhân tình mình cần đang rất cần cô lúc này
" rào rào "
tiếng mưa càng lúc càng lớn, như khóc xót thương cho một
cuộc tình bi ai, mặt phố giờ đây đã đỏ hồng, chiếc áo trắng anh mặc như đã thay đổi
- Anh .... ! tỉnh lại đi, anh đã hứa là ............. rồi mà, sao anh lại nằm im như chứ, tiếng khóc xé lòng của cô gái càng làm dòng người như câm lặng, thời gian như dừng lại ở khoảng tự khắc ấy
.................
Mơ tơ màng tỉnh dậy trong vô thức, khóe môi chầng trai giật giật như định nói gì với cô
.................................
---------lời dẫn--------
Hoàng hôn thật đẹp, đặc biệt là trong phong cảnh này, mưa đã ngừng rơi, bước chân chầm chậm càng làm mạch thời gian như lắng đọng, hoà cùng
cô gái kia "Em đừng khóc, em hãy cười lên như anh này, và chúng mình mãi bên nhau, không xa rời, em nhé !"
"Tí tách, tí tị tách......"
Mưa ở đâu thế nhỉ ? Nó đã ngừng rơi rồi kia mà
Cái dòng đời xô đẩy ngoài kia vẫn diễn ra, kẻ chạy, người đua, làm cô gái không khỏi buồn cười trước khung cảnh như vậy Cười trong sự khổ đau của trí óc! Cười trong đắng cay của dòng đời
Và cười lần nữa trong sự cay cú, khinh thường bỉ dành cho bản thân
Hai giọt nc mắt vẫn đang chảy xuống hai gò má kia, mang theo sự đau khổ, dằn dặt để trút hết vào ko gian, nhưng không thể làm được gì khi kí ức đồng cân mất đi lâm thời khi trái tim kia ngủ yên trong giấc mộng mị đẹp. Một giấc
mộng sẽ mãi chẳng có điểm dừng, nó cứ sâu mãi sâu mãi theo thời kì Những bc chân nặng nề, những giọt nc mắt đã khô cạn. Trong vô thức, cô đã ngồi trong quán kem Snow, nơi mà cô đã từng cho là mình rất hạnh
phúc khi đến đây
- Vẫn như cũ chứ ạ - cô nhân viên đã đứng trc mặt cô tự bao giờ, phá tan cái không khí ngột ngạt của truyen heo cô gái
Gật đầu trong vô thức, chừng như : giọng nói, nụ cười, và ngay cả khuôn mặt của cô nhân dịp viên quá cỡ quen thuộc với cô
"tí tách....tí tách....."
Lần này đã mưa thật rồi, đưa ánh nhìn trong vô thức về gốc cây phía đối diện, bất chợt, toàn thân cô rung lên từng đợt, hàng loạt những mảnh kí mỏ ác vỡ vụng trong cô đột nhiên ùa về, như một nhà tôn giáo diễn tài ba, chúng tự
sắp xếp thành một chuỗi liên tiếp, cứ thế như một đoạn băng video quay chậm, chúng tuần tự hiện rõ ra trc mặt cô
-----------------------------
Sẽ rất hạnh phúc khi mọi thứ đều như tiểu thuyết, một cái kết đẹp với màn tỏ tình ở cuối đoạn phim, và một lễ thành hôn hoành tráng kèm cặp theo những bông hoả hồng rạng rỡ đc rãi xung quanh dưới nắng vàng lung linh, tất cả
mọi thứ thật đẹp, cho đến khi đoạn phim kết thúc, NẾU là vậy
.
.
.
Nhưng sự thật lại oan trái và nghiệt ngã Ông trời( nv chưa ai biết ) người mà ta cho là rất vĩ đại, lun có một phép màu nào đó ra tay giúp khi ta gặp nạn, nhưng ai chứng minh được nào.
Ông trời cũng rất biết trêu ngươi người khác đấy, một câu chuyện tốt đẹp
đầy tình cảm được vạch ra mak ta cho là số mệnh phận, một cái kết ngọt ngào mà ta cho là mãn nguyện , nhưng sự thật có đc mấy người kia chứ
Chúng ta cũng chỉ như con rối, đc giật dây dưa đằng sau, ta sẽ đc ông ấy ưu ái cho lên tận mây xanh thả hồn cùng gió để r từ từ ta sẽ ngạc nhiên bị đẩy xuống vực sâu của nỗi cô đơn và đại vọng lúc nào cũng ko bik trc đc
Bằng chứng được xác nhận là đây, một câu chuyện sẽ cho ta thấy những định lí của cuộc sống thực sự mak ta lun lầm tưởng
---------------//-------------
Cô, hoá viên năm 2 của trường học đh sư phạm Tp.HCM, một cô gái iu đời tràn trề sinh khí của tuổi trẻ, như bao cô gái khác, cô cũng biết mê mộng, cũng biết say nắng, lỗi nhịp. Vâng tên cô là Thanh, cái tên quá đẹp quá dịu dàng phải ko nào, mọi rợ người cũng thường gọi cô là Thanh Thanh
Anh, chàng trai hoá viên năm cuối trường học đh Y TP.HCM, tương lai đag chờ anh phía trước với bảng học tập khá giỏi, ắt hẳn đồng cân đồ phía trước của anh không còn là xa nữa, a tên Phi Hoàng, cái tên nghe cũng bí ẩn pải ko nào
--------------------------------
Mưa
Mưa vẫn rơi, vẫn nặng hạt như 1h trc, dòng người đưa đẩy nhau tìm chỗ trú mưa huyễn hoặc mau mau về nhà, nơi ấm áp nhất vào lúc này
----------------------------------------------------
Ngơ ngác cả buổi chiều, cô chẳng thể nào tập kết được vào bài giảng của giáo sư, triết học - môn học cô yêu thích nhất từ khi cô thi đậu vào trường sư phạm , cô yêu những triết lí của nó, yêu cả những định lí bất hữu trong nó, nhưng bây chừ cô mới hiểu bởi sao giáo sư thường khuyên " Tình yêu là sợi dính líu xích vô hình, buộc chặt chịa những bước tiến của bạn "
-----------------------
-----------------------
Tiếng chuông báo hiệu chấm dứt buổi học
Khó khăn lắm cô mới hoàn trả hồn trở lại ôi thôi mộng mị mộng, nhấc đôi chân nặng nề đi về phía cửa, phẩm bình thường thì đồng cân vài bước là cô đã ở nơi khác rồi,cnhưng sao nãy giờ gần 15 phút rồi mà cô chỉ mới băng qua được có mấy dãy bàn còn chưa được một phần hai đoạn đường,
Bước chân của cô càng chậm hơn, khi người ấy xuất hiện trước mặt, Chạm mặt nhau lần nữa, trong khung cảnh yên bình phẩm này, hai con người, hai trái tim, nhưng chung nhịp đập đang hoà cùng khí trời đất ơi mát mẻ sau cơn mưa rào bất chợt
1ph.........
2ph............
......................
10ph.....................
Họ vẫn đứng yên đó, ánh nhìn yêu thương vẫn trao nhau say đắm như vừa cách biệt nhau 3 vạn 600 ngày, thế giới như rộng lớn, khoảng cách giữa họ bây chừ không còn là mấy dãy bàn học nữa, mà là cả một vòng trái đất, sao xa xôi thế nhỉ !
----------------------------------------------------
Bầu không khí ngột ngạt trong phòng được phá vỡ khi cơn mưa bất bỗng ập đến, cái không khí ngột ngạt đượcthay mới, bước chân bắt đầu di chuyển, mang theo làn gió dịu dàng tiến đến cô gái
- Cái này của em phải không
Tấm thẻ hoá viên ánh bạc, được chàng trai cẩn trọng lấy từ trong túi ra, chìa ra trước mặt cô gái,
Khẽ gật đầu, cô chẳng biết mình đang làm chi nữa, chỉ biết gật đầu theo làm phản xạ tự nhiên. Khuôn mặt cô đỏ ửng, bàn tay cô nóng ran lên khi vừa chạm đến tay của chàng trai.
- Em rảnh chứ
- "gật đầu"
- Mình đi ăn được ko
- "gật đầu"
Chỉ đợi có thế, chàng trai chẳng ngần ngại gì, nắm lấy tay cô gái. Trong vô thức, cô đồng cân có thể cảm nhận được một thân nhiệt rất ấm, sưởi ấm cả tâm linh hồn giá lạnh của cô. Cả buổi ăn, đường như chỉ có mình anh độc thoại một mình, cô thì chỉ gật gật lắc lắc trong rất dễ thương
--------------------------------
Nhiều ngày trôi qua, hình như cái trên dưới cách vô hình giữa cô và chàng trai đã bị xoá bỏ
Cô cười nhiều hơn, nằm mơ mê nhiều hơn, man di thứ chung quanh cô như ánh dương sáng chói, toả sáng, cô hát ca, cô vui đùa cùng danh thiếp loài chim, cô chuyện trò vui vẻ cùng bạn bè, mọi rợ người ai cũng nhìn cô văn bằng ánh mắt khác
---------------------------
Ngày nắng đẹp Tại quán kem Wind
khách ra vào rộn rịch vì bữa nay là lễ quốc khánh
mà từng cặp, từng cặp trai gái bước vào quán trong sự hạnh phúc của riêng mình
Cô chọn hẹn lúc 9h p.m, bởi chưng đây là thời kì khách vắng, không gian vắng của quán cùng tiếng nhạc dịu nhẹ du dương làm cô rất thích thú, ngồi cạnh góc bàng, nơi cô có trạng thái cảm nhận được sức sống của buổi đêm thật đẹp, từng do sao óng ánh trên bầu trời đất ơi đêm càng làm buổi hẹn của cô thêm phần lãng mạn
-----------------
Chàng trai phong trần, vs sự đơn giản của áo sơ mi và quần jean, cúc áo để hở hai cúc, càng làm tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ của anh (trong mắt cô là thế)
Bó hoả hồng thắm, toả sáng trc ngọn đèn nến lung linh, được tặng cho cô gái, đón nhận nó văn bằng cả ái tình thương, cô rung động khi bên trên là chiếc nhẫn bạc mà cô đã từng nói là rất thích
Ngày tháng hạnh phúc hai người bên nhau dườg như là quá đủ để có một đám cưới như bao cặp đôi yêu nhau khác
- Em có đồng ý làm vợ anh không
Trong đêm tối, ánh sáng phát ra từ ngọn nến chẳng đủ soi rọi xung quanh, nhưng đủ để cô gái thấy, ánh mắt dịu dàng mà sâu đậm, chàng trai dành cho mình Cô rất muốn nói
"....", nhưng cổ họng cô như có gì chặn lại không thốt
nên lời, giờ đây cô chỉ có thể nói
- Anh hãy cho em thời gian nhé
Câu đáp của cô như xé tim gan chàng trai, anh đau đớn trong tuyệt vời vọng. Tình yêu mà anh dành cho cô chưa đủ sao ? Hay cô không thích anh ? Chẳng nói gì thêm, anh lẳng lặng ngồi đối diện với cô, nhìn cô ăn, nhìn vào đôi mắt của cô, đôi mắt anh không bao giờ quên
-----------------------
Ngày dài cứ thế trôi qua, nỗi buồn đau và tuyệt vời vọng
giữa hai con người càng sâu đậm
------------------------------------
Ngày mưa to
Quyết định đáp câu hỏi mà anh dành cho mình, cô hẹn anh ra quán kem Wind, nơi khởi đầu của man di thứ
-----------
3h chiều, cơn mưa vẫn rơi từng đợt không ngưng, làm cho cô có một linh cảm không hay về một việc nào đấy sắp xảy ra
------------
4h, đã đến giờ hẹn, nhưng cô vẫn chưa thấy anh đến, đợi chờ trog vô vọng, cô bắt đầu cảm thấy lo âu hơn là tức tối lúc này, A ! Anh đã đến- cô gái reo thầm khi thấy chàng trai vừa đến, anh không mặc áo mưa, dường như anh đội mưa đến đây thì phải, trong mưa bóng đáng ánh tuồng như rất nhạt nhòa
-------------------------
Tiếng gió rít lên nghe rất rùng rợn, một chiếc xe đang lao nhanh về phía anh
------------------------
-------------------------
Tiếng gió rít lên nghe rất rùng rợn, một chiếc xe đang lao nhanh về phía anh. Người thanh niên tài xế chừng như đã mất tự chủ, đâm vào xe anh
" Rầm "
chiếc xe anh và một người thanh niên khác đã sinh phải nhau. Hai người, hai chiếc xe bây giờ đã ở hai nơi. Tiếng mưa vẫn rơi "tí tách" càng làm lòng người thêm sầu khổ, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng nước
mưa đang càng ngày càng lớn dần, khuôn mặt ấy vẫn đẹp vẫn tự nhiên như chưa có gì, càng làm lòng người không khỏi đau đớn
Trong quán cô gái bỏ bít tất cả mọi rợ thứ, vội vã chạy về phía chàng trai, phải chi cô đừng..... thì anh ấy ... cô . Đầu óc của cô gái bây chừ tiền là một
khoảng không vô tận, cô chỉ biết tình nhân mình đang nằm đấy, ý trung nhân mình cần đang rất cần cô lúc này
" rào rào "
tiếng mưa càng lúc càng lớn, như khóc thương xót cho một cuộc tình bi ai,nmặt đường giờ đây đã đỏ hồng, chiếc áo trắng anh mặc như đã thay đổi
- Anh Phi Hoàng! Anh mau tỉnh lại đi, anh đã hứa là sẽ thành hôn với em rồi mà sao anh lại nằm im như chứ- tiếng khóc xé lòng của cô gái càng làm dòng người như câm lặng, thời kì như dừng lại ở trên dưới khắc ấy
-----------------------
"Chúng tôi đã nỗ lực hết sức, xin gia đình hãy chuẩn bị quan tài cho anh ấy"
Chắc hẳn câu nói ấy đã quá thân thuộc với chúng ta, ngay cả đời thực và hư ảo. Nhưng cô vẫn chẳng thể tránh nổi cú sốc ấy,
Dần mất đi ý thức, cô chìm vào giấc ngủ sâu
"Anh đến bên em đây rồi, em đừng khóc nữa!"
"Anh xấu lắm, không được bỏ em nữa đó!" Chàng trai ngập ngừng trước
câu nóicủa cô gái, dường như muốn nói gì đó
Bỗng dưng, từ đâu , một đám người mặc áo đen đến chia rẽ cô vs anh chàng, rời tay chàng trai trong sự khổ đau dằn xé, nước mắt cô dường như
chẳng thể rơi được nữa
---------
Tỉnh dậy trong cơn choáng, nước mắt cô chừng như đã khô cạn, mọi rợ người chung quanh cô giờ đây đồng cân biết im lặng đứng nhìn
--------
Ngày tang lễ của anh, một màu đen bao trùm, cái không khí ngột ngạt mà chẳng ai muốn
Vài cơn gió nhẹ thoảng qua, lạnh đến thấu xương, càng làm cho lòng người thêm lạnh buốt
Thần tắt nghỉ đã mang anh đi thật rồi
--------------
10 năm sau
- Mẹ ơi, con muốn đến thăm cha
Đôi mắt long lanh của cậu bé thật giống anh, đôi mắt đã làm cô rung phim sex động ngay lần đầu tiên
Dẫn tay cậu bé đi về hướng ngôi mộ, tuồng như thời kì ko nỡ lấy đi tuổi xuân của cô gái, cô vẫn trẻ vẫn đẹp như ngày nào
-------
Rồi bữa tiệc nào cũng phải chia tay, cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc,....
Nhưng ta luôn luôn tin rằng, sau cuộc chia tay đầy đau khổ và nc mắt, sẽ có những hạnh phúc đến vs chúng mình Cô đã rất đau khổ khi anh mất đi,nnhưng hạnh phúc khác đã đến với cô, đó là một thiên thần đc hoá ra từ tình yêu của hai người
Cậu bé 10 tuổi - Phi Thiên
Rồi sau cơn mưa dữ dội, cầu vòng sẽ xuất hiện, xui tan cái ko khí u ám của cơn mưa kia
End........
tg: Wind (phong tuấn nguyễn)
Trính đoạn
" Rầm "
chiếc xe anh và một người thanh niên khác phim sex đã đâm phải nhau. Hai người, hai chiếc xe bây giờ đã ở hai nơi. Tiếng mưa vẫn rơi "tí tách" càng làm lòng người thêm sầu khổ, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng
nước mưa đang ngày một lớn dần, khuôn mặt ấy vẫn đẹp vẫn thiên nhiên như chưa có gì, càng làm lòng người không khỏi đớn đau Trong quán cô gái bỏ tất cả mọi thứ, hấp tấp chạy về phía chàng trai, gái như cô đừng..... thì anh ấy ... cô . Đầu óc của cô gái bây chừ tiền là một khoảng không vô tận, cô tiền biết người yêu mình đang nằm đấy, nhân tình mình cần đang rất cần cô lúc này
" rào rào "
tiếng mưa càng lúc càng lớn, như khóc xót thương cho một
cuộc tình bi ai, mặt phố giờ đây đã đỏ hồng, chiếc áo trắng anh mặc như đã thay đổi
- Anh .... ! tỉnh lại đi, anh đã hứa là ............. rồi mà, sao anh lại nằm im như chứ, tiếng khóc xé lòng của cô gái càng làm dòng người như câm lặng, thời gian như dừng lại ở khoảng tự khắc ấy
.................
Mơ tơ màng tỉnh dậy trong vô thức, khóe môi chầng trai giật giật như định nói gì với cô
.................................
---------lời dẫn--------
Hoàng hôn thật đẹp, đặc biệt là trong phong cảnh này, mưa đã ngừng rơi, bước chân chầm chậm càng làm mạch thời gian như lắng đọng, hoà cùng
cô gái kia "Em đừng khóc, em hãy cười lên như anh này, và chúng mình mãi bên nhau, không xa rời, em nhé !"
"Tí tách, tí tị tách......"
Mưa ở đâu thế nhỉ ? Nó đã ngừng rơi rồi kia mà
Cái dòng đời xô đẩy ngoài kia vẫn diễn ra, kẻ chạy, người đua, làm cô gái không khỏi buồn cười trước khung cảnh như vậy Cười trong sự khổ đau của trí óc! Cười trong đắng cay của dòng đời
Và cười lần nữa trong sự cay cú, khinh thường bỉ dành cho bản thân
Hai giọt nc mắt vẫn đang chảy xuống hai gò má kia, mang theo sự đau khổ, dằn dặt để trút hết vào ko gian, nhưng không thể làm được gì khi kí ức đồng cân mất đi lâm thời khi trái tim kia ngủ yên trong giấc mộng mị đẹp. Một giấc
mộng sẽ mãi chẳng có điểm dừng, nó cứ sâu mãi sâu mãi theo thời kì Những bc chân nặng nề, những giọt nc mắt đã khô cạn. Trong vô thức, cô đã ngồi trong quán kem Snow, nơi mà cô đã từng cho là mình rất hạnh
phúc khi đến đây
- Vẫn như cũ chứ ạ - cô nhân viên đã đứng trc mặt cô tự bao giờ, phá tan cái không khí ngột ngạt của truyen heo cô gái
Gật đầu trong vô thức, chừng như : giọng nói, nụ cười, và ngay cả khuôn mặt của cô nhân dịp viên quá cỡ quen thuộc với cô
"tí tách....tí tách....."
Lần này đã mưa thật rồi, đưa ánh nhìn trong vô thức về gốc cây phía đối diện, bất chợt, toàn thân cô rung lên từng đợt, hàng loạt những mảnh kí mỏ ác vỡ vụng trong cô đột nhiên ùa về, như một nhà tôn giáo diễn tài ba, chúng tự
sắp xếp thành một chuỗi liên tiếp, cứ thế như một đoạn băng video quay chậm, chúng tuần tự hiện rõ ra trc mặt cô
-----------------------------
Sẽ rất hạnh phúc khi mọi thứ đều như tiểu thuyết, một cái kết đẹp với màn tỏ tình ở cuối đoạn phim, và một lễ thành hôn hoành tráng kèm cặp theo những bông hoả hồng rạng rỡ đc rãi xung quanh dưới nắng vàng lung linh, tất cả
mọi thứ thật đẹp, cho đến khi đoạn phim kết thúc, NẾU là vậy
.
.
.
Nhưng sự thật lại oan trái và nghiệt ngã Ông trời( nv chưa ai biết ) người mà ta cho là rất vĩ đại, lun có một phép màu nào đó ra tay giúp khi ta gặp nạn, nhưng ai chứng minh được nào.
Ông trời cũng rất biết trêu ngươi người khác đấy, một câu chuyện tốt đẹp
đầy tình cảm được vạch ra mak ta cho là số mệnh phận, một cái kết ngọt ngào mà ta cho là mãn nguyện , nhưng sự thật có đc mấy người kia chứ
Chúng ta cũng chỉ như con rối, đc giật dây dưa đằng sau, ta sẽ đc ông ấy ưu ái cho lên tận mây xanh thả hồn cùng gió để r từ từ ta sẽ ngạc nhiên bị đẩy xuống vực sâu của nỗi cô đơn và đại vọng lúc nào cũng ko bik trc đc
Bằng chứng được xác nhận là đây, một câu chuyện sẽ cho ta thấy những định lí của cuộc sống thực sự mak ta lun lầm tưởng
---------------//-------------
Cô, hoá viên năm 2 của trường học đh sư phạm Tp.HCM, một cô gái iu đời tràn trề sinh khí của tuổi trẻ, như bao cô gái khác, cô cũng biết mê mộng, cũng biết say nắng, lỗi nhịp. Vâng tên cô là Thanh, cái tên quá đẹp quá dịu dàng phải ko nào, mọi rợ người cũng thường gọi cô là Thanh Thanh
Anh, chàng trai hoá viên năm cuối trường học đh Y TP.HCM, tương lai đag chờ anh phía trước với bảng học tập khá giỏi, ắt hẳn đồng cân đồ phía trước của anh không còn là xa nữa, a tên Phi Hoàng, cái tên nghe cũng bí ẩn pải ko nào
--------------------------------
Mưa
Mưa vẫn rơi, vẫn nặng hạt như 1h trc, dòng người đưa đẩy nhau tìm chỗ trú mưa huyễn hoặc mau mau về nhà, nơi ấm áp nhất vào lúc này
----------------------------------------------------
Ngơ ngác cả buổi chiều, cô chẳng thể nào tập kết được vào bài giảng của giáo sư, triết học - môn học cô yêu thích nhất từ khi cô thi đậu vào trường sư phạm , cô yêu những triết lí của nó, yêu cả những định lí bất hữu trong nó, nhưng bây chừ cô mới hiểu bởi sao giáo sư thường khuyên " Tình yêu là sợi dính líu xích vô hình, buộc chặt chịa những bước tiến của bạn "
-----------------------
-----------------------
Tiếng chuông báo hiệu chấm dứt buổi học
Khó khăn lắm cô mới hoàn trả hồn trở lại ôi thôi mộng mị mộng, nhấc đôi chân nặng nề đi về phía cửa, phẩm bình thường thì đồng cân vài bước là cô đã ở nơi khác rồi,cnhưng sao nãy giờ gần 15 phút rồi mà cô chỉ mới băng qua được có mấy dãy bàn còn chưa được một phần hai đoạn đường,
Bước chân của cô càng chậm hơn, khi người ấy xuất hiện trước mặt, Chạm mặt nhau lần nữa, trong khung cảnh yên bình phẩm này, hai con người, hai trái tim, nhưng chung nhịp đập đang hoà cùng khí trời đất ơi mát mẻ sau cơn mưa rào bất chợt
1ph.........
2ph............
......................
10ph.....................
Họ vẫn đứng yên đó, ánh nhìn yêu thương vẫn trao nhau say đắm như vừa cách biệt nhau 3 vạn 600 ngày, thế giới như rộng lớn, khoảng cách giữa họ bây chừ không còn là mấy dãy bàn học nữa, mà là cả một vòng trái đất, sao xa xôi thế nhỉ !
----------------------------------------------------
Bầu không khí ngột ngạt trong phòng được phá vỡ khi cơn mưa bất bỗng ập đến, cái không khí ngột ngạt đượcthay mới, bước chân bắt đầu di chuyển, mang theo làn gió dịu dàng tiến đến cô gái
- Cái này của em phải không
Tấm thẻ hoá viên ánh bạc, được chàng trai cẩn trọng lấy từ trong túi ra, chìa ra trước mặt cô gái,
Khẽ gật đầu, cô chẳng biết mình đang làm chi nữa, chỉ biết gật đầu theo làm phản xạ tự nhiên. Khuôn mặt cô đỏ ửng, bàn tay cô nóng ran lên khi vừa chạm đến tay của chàng trai.
- Em rảnh chứ
- "gật đầu"
- Mình đi ăn được ko
- "gật đầu"
Chỉ đợi có thế, chàng trai chẳng ngần ngại gì, nắm lấy tay cô gái. Trong vô thức, cô đồng cân có thể cảm nhận được một thân nhiệt rất ấm, sưởi ấm cả tâm linh hồn giá lạnh của cô. Cả buổi ăn, đường như chỉ có mình anh độc thoại một mình, cô thì chỉ gật gật lắc lắc trong rất dễ thương
--------------------------------
Nhiều ngày trôi qua, hình như cái trên dưới cách vô hình giữa cô và chàng trai đã bị xoá bỏ
Cô cười nhiều hơn, nằm mơ mê nhiều hơn, man di thứ chung quanh cô như ánh dương sáng chói, toả sáng, cô hát ca, cô vui đùa cùng danh thiếp loài chim, cô chuyện trò vui vẻ cùng bạn bè, mọi rợ người ai cũng nhìn cô văn bằng ánh mắt khác
---------------------------
Ngày nắng đẹp Tại quán kem Wind
khách ra vào rộn rịch vì bữa nay là lễ quốc khánh
mà từng cặp, từng cặp trai gái bước vào quán trong sự hạnh phúc của riêng mình
Cô chọn hẹn lúc 9h p.m, bởi chưng đây là thời kì khách vắng, không gian vắng của quán cùng tiếng nhạc dịu nhẹ du dương làm cô rất thích thú, ngồi cạnh góc bàng, nơi cô có trạng thái cảm nhận được sức sống của buổi đêm thật đẹp, từng do sao óng ánh trên bầu trời đất ơi đêm càng làm buổi hẹn của cô thêm phần lãng mạn
-----------------
Chàng trai phong trần, vs sự đơn giản của áo sơ mi và quần jean, cúc áo để hở hai cúc, càng làm tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ của anh (trong mắt cô là thế)
Bó hoả hồng thắm, toả sáng trc ngọn đèn nến lung linh, được tặng cho cô gái, đón nhận nó văn bằng cả ái tình thương, cô rung động khi bên trên là chiếc nhẫn bạc mà cô đã từng nói là rất thích
Ngày tháng hạnh phúc hai người bên nhau dườg như là quá đủ để có một đám cưới như bao cặp đôi yêu nhau khác
- Em có đồng ý làm vợ anh không
Trong đêm tối, ánh sáng phát ra từ ngọn nến chẳng đủ soi rọi xung quanh, nhưng đủ để cô gái thấy, ánh mắt dịu dàng mà sâu đậm, chàng trai dành cho mình Cô rất muốn nói
"....", nhưng cổ họng cô như có gì chặn lại không thốt
nên lời, giờ đây cô chỉ có thể nói
- Anh hãy cho em thời gian nhé
Câu đáp của cô như xé tim gan chàng trai, anh đau đớn trong tuyệt vời vọng. Tình yêu mà anh dành cho cô chưa đủ sao ? Hay cô không thích anh ? Chẳng nói gì thêm, anh lẳng lặng ngồi đối diện với cô, nhìn cô ăn, nhìn vào đôi mắt của cô, đôi mắt anh không bao giờ quên
-----------------------
Ngày dài cứ thế trôi qua, nỗi buồn đau và tuyệt vời vọng
giữa hai con người càng sâu đậm
------------------------------------
Ngày mưa to
Quyết định đáp câu hỏi mà anh dành cho mình, cô hẹn anh ra quán kem Wind, nơi khởi đầu của man di thứ
-----------
3h chiều, cơn mưa vẫn rơi từng đợt không ngưng, làm cho cô có một linh cảm không hay về một việc nào đấy sắp xảy ra
------------
4h, đã đến giờ hẹn, nhưng cô vẫn chưa thấy anh đến, đợi chờ trog vô vọng, cô bắt đầu cảm thấy lo âu hơn là tức tối lúc này, A ! Anh đã đến- cô gái reo thầm khi thấy chàng trai vừa đến, anh không mặc áo mưa, dường như anh đội mưa đến đây thì phải, trong mưa bóng đáng ánh tuồng như rất nhạt nhòa
-------------------------
Tiếng gió rít lên nghe rất rùng rợn, một chiếc xe đang lao nhanh về phía anh
------------------------
-------------------------
Tiếng gió rít lên nghe rất rùng rợn, một chiếc xe đang lao nhanh về phía anh. Người thanh niên tài xế chừng như đã mất tự chủ, đâm vào xe anh
" Rầm "
chiếc xe anh và một người thanh niên khác đã sinh phải nhau. Hai người, hai chiếc xe bây giờ đã ở hai nơi. Tiếng mưa vẫn rơi "tí tách" càng làm lòng người thêm sầu khổ, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng nước
mưa đang càng ngày càng lớn dần, khuôn mặt ấy vẫn đẹp vẫn tự nhiên như chưa có gì, càng làm lòng người không khỏi đau đớn
Trong quán cô gái bỏ bít tất cả mọi rợ thứ, vội vã chạy về phía chàng trai, phải chi cô đừng..... thì anh ấy ... cô . Đầu óc của cô gái bây chừ tiền là một
khoảng không vô tận, cô chỉ biết tình nhân mình đang nằm đấy, ý trung nhân mình cần đang rất cần cô lúc này
" rào rào "
tiếng mưa càng lúc càng lớn, như khóc thương xót cho một cuộc tình bi ai,nmặt đường giờ đây đã đỏ hồng, chiếc áo trắng anh mặc như đã thay đổi
- Anh Phi Hoàng! Anh mau tỉnh lại đi, anh đã hứa là sẽ thành hôn với em rồi mà sao anh lại nằm im như chứ- tiếng khóc xé lòng của cô gái càng làm dòng người như câm lặng, thời kì như dừng lại ở trên dưới khắc ấy
-----------------------
"Chúng tôi đã nỗ lực hết sức, xin gia đình hãy chuẩn bị quan tài cho anh ấy"
Chắc hẳn câu nói ấy đã quá thân thuộc với chúng ta, ngay cả đời thực và hư ảo. Nhưng cô vẫn chẳng thể tránh nổi cú sốc ấy,
Dần mất đi ý thức, cô chìm vào giấc ngủ sâu
"Anh đến bên em đây rồi, em đừng khóc nữa!"
"Anh xấu lắm, không được bỏ em nữa đó!" Chàng trai ngập ngừng trước
câu nóicủa cô gái, dường như muốn nói gì đó
Bỗng dưng, từ đâu , một đám người mặc áo đen đến chia rẽ cô vs anh chàng, rời tay chàng trai trong sự khổ đau dằn xé, nước mắt cô dường như
chẳng thể rơi được nữa
---------
Tỉnh dậy trong cơn choáng, nước mắt cô chừng như đã khô cạn, mọi rợ người chung quanh cô giờ đây đồng cân biết im lặng đứng nhìn
--------
Ngày tang lễ của anh, một màu đen bao trùm, cái không khí ngột ngạt mà chẳng ai muốn
Vài cơn gió nhẹ thoảng qua, lạnh đến thấu xương, càng làm cho lòng người thêm lạnh buốt
Thần tắt nghỉ đã mang anh đi thật rồi
--------------
10 năm sau
- Mẹ ơi, con muốn đến thăm cha
Đôi mắt long lanh của cậu bé thật giống anh, đôi mắt đã làm cô rung phim sex động ngay lần đầu tiên
Dẫn tay cậu bé đi về hướng ngôi mộ, tuồng như thời kì ko nỡ lấy đi tuổi xuân của cô gái, cô vẫn trẻ vẫn đẹp như ngày nào
-------
Rồi bữa tiệc nào cũng phải chia tay, cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc,....
Nhưng ta luôn luôn tin rằng, sau cuộc chia tay đầy đau khổ và nc mắt, sẽ có những hạnh phúc đến vs chúng mình Cô đã rất đau khổ khi anh mất đi,nnhưng hạnh phúc khác đã đến với cô, đó là một thiên thần đc hoá ra từ tình yêu của hai người
Cậu bé 10 tuổi - Phi Thiên
Rồi sau cơn mưa dữ dội, cầu vòng sẽ xuất hiện, xui tan cái ko khí u ám của cơn mưa kia
End........
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)