Nó và anh yêu nhau kể ra cũng được gần năm rồi đây
Yêu nhau nhiều như thế cứ tưởng 2 người họ sẽ đến được với nhau truyen heo nhưng mệnh phận thế cuộc không như nó nghĩ, trước đây nó thường xuyên nghĩ ái tình là thứ gì đó rất đẹp, man di thứ như đều màu hồng, hạnh phúc thường xuyên ở bên nó...nhưng đó cũng đồng cân là sự nghĩ suy cô đơn giản ở nó.
Gặp nhau tại một buổi giao lưu các câu lạc bộ tình nguyện rồi yêu nhau lúc nào không hay, Nó và Anh là một cặp đôi đẹp trong mắt nhiều người. Nó là hoá viên sư phạm thùy mị nết na, anh là anh kĩ sư trầm ổn nhưng không kém phần hài hước.
2 tháng trước:
Tự nhiên nó nhớ anh và nó quyết định đưa ra ý tưởng hò hẹn với anh,,nó nghĩ mình sẽ đưa anh đi dạo hồ tây, đi phố cổ,đây là lần trước nhất nó là người mở ra một cuộc hẹn vì từ trước tới giờ anh thường xuyên là người chủ động trước,cho dù nó cũng yêu anh ,nhưng một điều khó hiểu từ nó mà anh chẳng thể hiểu được ,đó là nó chưa bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện cho anh
Hôm nay nó mặc diện lắm ,nó lục hết tủ đồ tìm bộ đồ mà nó yêu thích nhất,nó đứng trước gương ngắm nhìn bản thân mình.
Nó mở ra nụ cười tươi lắm,hẳn là nó đang rất vui,không kìm giữ được nỗi vui sướng này nó cầm điện thoại nhắn tin cho anh:
Nó:Hôm nay em mời anh đi chơi nhé!
.........
Tại sao anh không trả lời tin nhắn em?
........
Anh: What??Hôm nay em làm sao vậy? Không khỏe chỗ nào à?
Nó:Em muốn đi chơi với anh.
Em muốn hò hẹn với anh,anh đồng ý không?
..........Ừ! cũng được!.nhưng em định đưa anh đi đâu?
*SUỴT*
Đúng 19h tối nó hiện diện tại cửa hàng anh làm việc
"Chắc tại do anh quá ít nói, tiền biết lắng nghe,
Nhưng tình yêu đã thay anh nói bít tất cả.
Thực sự anh lo nhiều lắm,sợ cũng nhiều lắm
Vì ngoài kia còn bao người hơn anh trên đời.
Bao lời yêu thương có nói nữa, cũng không hết đâu em.
Người con giai cần gì nói mãi một câu
Cả thế giới anh đang mang vác trên vai là của riêng mình em.''
Và anh biết tim anh không còn đủ chỗ cho bất kì ai trên đời"
(Bản nhạc chờ anh cài dành riêng cho nó)
Alo: em đến rồi
ừ anh ra liền
Nó và anh đã có một buổi tối thực sự vui vẻ
Nói là nó đưa anh đi chơi nhưng thực ra anh là người chở nó đi những nơi mà nó yêu cầu,2 đứa đi ăn kem hồ tây,vào công phim sex viên,chơi đủ thứ trò chơi ,Lần trước hết sau bao lần hẹn hò với anh nó cười nhiều như thế, lần trước nhất nó mở lòng hơn vơi anh,nó kể bao lăm chuyện chọc anh cười, nó kể về cuộc thế của nó ,những cái mà trước giờ nó phải trải qua,nó muốn anh hiểu nó.Anh cũng cảm nhận điều động kì lạ từ nó,phải chăng nữa nó đang muốn nói điều gì đó quan trọng với anh,anh đang chờ câu nói từ nó.anh chờ nó tỏ bày nỗi lòng
Nhưng nó đã không nói thêm điều động gì điều động đó làm anh càng lo âu hơn
nó nghĩ không nói thì sẽ tốt hơn nhưng điều nó nghĩ lại khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều.....
Và nó đã không ngờ rằng buổi đi chơi đó là ngày mà anh sẽ nói lời chia tay. Anh cũng không hiểu vì sao anh lại làm như thế/chắc tại do anh không hiểu được được nó chăng
Và anh đã tạm biệt nó thật,nó muốn biết lí vì ,ngày ngày mỗi lần tan trường nó tìm cách để gặp anh nhưng anh tránh mặt nó,
Nó không hiểu sao anh lại làm vậy với nó? nó đã thay đổi nhiều lắm mà
Nó đã yêu anh nhiều hơn,đã quan hoài ,lo lắng anh nhiều hơn..
Về nhà nó khép cánh cửa vào với nụ cười đông cứng trên môi.nó buồn rầu liếc đôi mắt vào mấy tấm ảnh chụp chung giữa anh và nó,nó ôm chúng đi ngủ. Rồi ngày qua ngày nó ôm theo nỗi thất vọng . Suốt ngày nó chỉ ở trong phòng, không cười, không nói, đôi mắt xinh đẹp kia giờ tiền hiện lên một nỗi buồn. Hôm nay là hôm cuối cùng nó ở hà nội ,nơi mà nó được gặp anh, nó tìm đến gặp anh với lý bởi là muốn xin anh lại mấy cái tấm hình của nó.nhưng thực ra đó đồng cân là lời nói dối. nó đến vì muốn nhìn thấy anh. Nó đã lấy hết can đảm ra để nói với anh rằng nó nhớ anh nhưng đáp lại câu nói của nó là sự lặng im của anh. anh nhìn nó bằng ánh mắt khác, nó biết. nó hiểu do nó mà anh như thế,vì trước đây nó không dành tất cả ái tình ,nó sợ anh nghĩ đó tiền là tình cảm nhất thời trong cái ngộ dại thơ ngây của nó.anh khác hẳn lúc nó mới gặp. Anh lãnh đạm hơn. Anh không còn cười với nó nữa. Trong lòng nó tràn đầy nỗi thất vọng. nó cũng đã từng yêu, Trước đây cũng vậy nó thường xuyên giấu mình vào trong vỏ bọc mà nó tạo ra. Một người hay cười, nói nhiều, biết trêu gan người khác nhưng đâu ai biết đó tiền là mặt nạ của nó. Nó không muốn người khác thương xót hại mình. Anh vẫn đứng đó không nói gì, đồng cân bảo nó đợi sẽ lấy cho . nó ngoan ngoãn ngồi đợi anh..thời gian cứ thế trôi đi. nó ngồi đợi anh 2h đồng hồ mà vẫn chưa thấy anh ra. Nó biết kết cục sẽ như vậy mà nó vẫn muốn làm. Lấy trong túi ra bức thư nó đã viết sẵn cho anh: "anh à! Xin khuyết điểm vì chưng đã làm phiền anh,Có trạng thái trong mắt anh em vẫn tiền là một cô oắt con đang tuổi lớn còn thiếu chín chắn nhưng anh đâu biết đâu. Sinh ra em đã không có một gia đình hạnh phúc như danh thiếp bạn cùng lứa. Bố mẹ em hay cãi nhau lắm bởi chưng thế từ bé em đã chứng kiến rất nhiều cuộc bao biện vã mà vì chưng chính thị bố mẹ mình gây ra. Cũng chính thị do lí do đó em không còn vô lo vô nghĩ giống như bạn mình nữa rồi. anh biết không, em đã biết cái cảm giác yêu một người là như thế nào? Tình yêu trước nhất của em lại đau lòng quá anh ạ. Nhưng anh ạ, em sẽ quên anh ngay thôi. Quên anh như cách nghĩ truyen sex về em của đích thị anh là em vẫn còn thơ ngây chưa biết suy nghĩ sâu xa.quên anh như cách anh quên em vậy. Anh mau mau tìm được hạnh phúc cho riêng anh đi nhé.hạnh phúc cũng sẽ đến với em thôi thành thử anh đừng lo cho em nhé!" Đặt vội bức thư ở góc cánh cửa rồi nó chạy đi. nó khóc. Hôm đó nó đã khóc rất nhiều. Giá như Nó được tựa vào bờ vai vững chắc của anh để được khóc. Giá như anh chấp nhận tình cảm của nó,đừng cố đẩy nó ra xa thế cuộc anh,Giá như sẽ mãi chỉ là giá như mà thôi. Nó chạy về nhà lấy vali và bắt taxi ra Sân phăng Nội Bài để kịp chuyến phăng về miền quê yêu dấu. Bước vào của sân bay, nó ngoảnh lại nhìn HÀ Nội lần cuối. Nếu là tháng trước có lẽ nó rất mong muốn được ra đây chơi nhưng giờ Nó muốn rời khỏi đây. Nó sợ hãi nơi này. Nơi làm nó đau rất nhiều và có thể mãi về sau nó sẽ không thể quên anh. Nó thầm nói "Tam biệt HÀ NỘi! Tạm biệt anh ! Em sẽ quên anh nhanh ôi thôi nhưng mặc dầu thế nào thì trong trái tim luôn luôn có một ngăn kéo chứa hình ảnh của anh.HẠnh phúc anh nhé''. Chiếc máy phăng cất cánh mang theo nỗi buồn của người con gái. Những ngày tháng sau này nó tự nhủ sẽ tiếp tục việc học của mình để anh thấy rằng mặc dù không có anh thì nó vẫn sống tốt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét