truyen sex| doc truyen hay

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Truyện sex - Thấy chi trong suốt gió

Ở khu phố nơi gia đình truyen sex tôi mới chuyển tới, mỗi ngôi nhà đều bị gói vào một khối chữ nhật vuông chằn chặn, lành lạnh buồn rầu. Phòng của tôi ở tầng ba, là chỗ tôi đã “xí” từ ngày đầu tiên về nhà mới, bởi đó là nơi mà tôi có trạng thái thỏa thích ngắm nền trời đất xanh biếc mỗi buổi chiều và nhìn những tia nước to đập vào cửa kính khi mưa xuống. Tôi để bàn học ngay cạnh cửa sổ, nơi những tia sáng đầu ngày mặc sức nhảy nhót và tạo thành những hình hoa văn kỳ lạ mỗi khi chiếu qua khung sắt và cái rèm cửa mỏng mảnh màu xanh lá. Tôi là con một. Bố mẹ tôi hiếm khi có mặt ở nhà trước 9 giờ tối bởi chưng công việc kinh doanh bận rộn. Cuộc sống đầy đủ và đơn chiếc khiến tôi chẳng tha thiết gì với bất luận thằn lằn quan hệ hay bất kể sở thích đặc biệt nào.

Nhà đối mặt có người chuyển đến. Nếu không phải do phòng học ở tận tầng ba thì hẳn tôi cũng không biết được. Chủ nhà cũ đã đi từ lâu, nhưng cách đây một tuần thì người chủ tiếp theo mới dọn đến. Tôi không rõ là có những ai, nhưng cái cửa sổ – cũng ở tầng ba doc truyen sex moi – của ngôi nhà ấy không còn bị đóng im ỉm suốt ngày nữa. Sự rỗi rãi khi luôn luôn phải ở nhà một mình đã tạo cho tôi một nếp kỳ lạ. Cứ mỗi buổi sáng khi vừa ngủ dậy và chuẩn bị đến trường, tôi lại ra ban công, chống hai tay lên cằm và nhìn chăm chắm vào khung cửa của nhà đối diện để chứng kiến từng bước chuyển mình của nó. Mỗi ngày, khung cửa ấy lại được dán lên một miếng giấy nhớ hình vuông với đầy màu sắc khác nhau, hồng – xanh lá – xanh lam – vàng, và dán vào những nơi bất định như trạng thái đang thách thức trí tò mò của tôi. Dần dần, chỉ sau hai tuần, cái khung cửa nhỏ viền trắng ấy đã bị lấp đầy bởi chưng những miếng giấy màu, cứ mỗi sớm mai khi nắng lên là lại bừng sáng như những bông hoa trong khung kính. Trí tò mò của tôi, vì vậy, cũng ngày một bị lấp đầy.


BAN CÔNG ĐẦY GIÓ


Tháng Ba, trời đất nhè nhẹ gió, cuốn đi những màn sương truyen heo mỏng mảnh và làn hơi nước ẩm cuối cùng của mùa Xuân để mở một con đường rộng thênh thang cho một mùa đầy nắng. Tôi đứng trên ban công tưới nước cho khu vườn nhỏ của mình rồi nhìn nắng tắt dần sau những tầng mây. “Bộp!” – cái máy bay giấy được gấp văn bằng một miếng bìa vàng đụng trúng lưng tôi rồi rơi xuống nền. Tôi phì cười, giờ này mà vẫn còn có người chơi máy phăng giấy. Xung quanh tôi chẳng có ai, chắc vì đứa oắt con nghịch ngợm nào đó nhà quy hàng xóm phóng hơi mạnh tay.

- Này bạn gì ơi. Cho mình xin lại cái máy bay!

Sân thượng nhà đối diện, đích thị ngôi nhà với ô cửa sổ đầy màu sắc ấy, loáng thoáng bộ tóc đen ngắn ngủn của ai đó. Thoắt cái, một cậu bạn tầm tuổi tôi nhảy vọt lên rồi ngồi đủng đỉnh ở cái lan can chênh vênh.

- Làm sao biết cái máy phăng này là của cậu chứ không phải của người khác? Nó đâu có ghi tên đâu.

Tôi chớp mắt láu cá. Việc trước hết tôi thường làm khi gặp một người bạn mới là gây tí đỉnh khó dễ. Tôi thích vậy.

- Làm sao cậu biết là nó không có tên? Mở hẳn ra xem nào.

Tôi bật cười. Hóa ra cũng có lúc thói quen trêu đùa oái oăm của tôi bị người khác vặn lại. Tôi mở bung cái máy phăng ra rồi nhìn thật kỹ. Chẳng có gì cả.

- Chẳng có gì cả.

- Phải rồi. Ngay từ đầu cậu đã nói đúng rồi mà. Cứ giữ lấy cái máy bay nhé! Coi như quà tân gia.


Hàng xóm của tôi nhảy phắt một cái ra khỏi thành lan can rồi biến mất. Chẳng cho tôi biết tên, chẳng hỏi tên tôi, tiền để lại một món quà là tờ giấy trắng trơn không có một chữ gì hết cả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét