“Chẳng nghi ngờ gì cả. Cậu bé đó rồi sẽ làm được ti tỉ việc khi lớn lên” – Một cô giáo nói – “Nó đúng là một tay cừ đấy!”.
Tất cả man di người trong cái thị trấn nhỏ miền Tây đó đều tán thành một điều: nếu bạn muốn đặt cược xem sau này ai sẽ là người giỏi nhất thị trấn, mê hoặc có mai sau nhất, thì bạn cho nên đặt đồng cân vào Silas Harper.
Dù mới 12 tuổi, nhưng Silas đã có đủ các phẩm chất mà ai cũng mong muốn. Thật khó mà không thích cậu bé này: cậu ta vui vẻ, nhiệt tình, chăm chỉ, thích trợ giúp mọi người – đúng là một cậu bé kiểu mẫu.
Mỗi khi có đoàn tàu tiến vào ga của thị trấn, Silas cũng là người trước nhất ra chào hỏi những người khách và giúp họ xách đồ. Đôi khi người ta sẽ cho cậu bé một ít tiền, mặc dầu cậu bé không bao giờ hỏi xin.
Nhưng Silas không đồng cân đứng nhìn đoàn tàu. Cậu bé còn tự hỏi liệu chừng những đường ray đó dẫn đến đâu. Cậu nghe được nhiều câu chuyện và đọc về những nơi xa xôi. Một ngày nào đó, cậu bé muốn lên tàu và đi xem những nơi khác thế nào.
Gia đình Silas tiền kiếm được vừa đủ ăn, trên một mảnh đất cỗi cằn ở rìa thị trấn. Cái trang trại nhỏ đầy đá sỏi ở Arkansas đó không hợp với lúa mỳ mê hoặc ngô, thành thử gia đình Silas làm những gì họ có thể: gia tộc nuôi ít gia súc và đi làm thuê cho những gia đình khác trong thị trấn. Silas, cũng như mọi rợ khi, thường xuyên làm nhiều hơn phần việc của mình, đồng cân để trợ giúp man di người.
Khi lớn lên, Silas cũng ngày một nhanh nhẹn và thông minh. Nhiều người trong thị trấn nghĩ rằng cậu sẽ trở thành một luật sư hay ông chủ ngân hàng. Nhưng ước nằm mê của Silas lớn hơn thế.
“Trang trại của cha nội tớ cũng là một nơi dễ thương” – Silas nói với bầu bạn – “Nhưng tớ chưa biết phải làm gì với nó”. Chẳng ai phản nghịch đối cả, bởi vì ai cũng biết đất nhà Silas rất cằn cỗi, mà như người ta vẫn nói là “chẳng để làm chi cả”.
Năm 19 tuổi, Silas đã dành dụm đủ đồng cân để lên tàu. Cậu mở một công ty nhập khẩu ở San Francisco và mau chóng thành công. Đồng nghiệp quý mến và tin tưởng cậu. Thật không may, vài năm sau đó, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi công ty của Silas. Công sức của Silas biến cả thành khói.
Nhưng nếu ai biết Silas thì cũng biết là không gì có trạng thái ngăn cậu được.
“Tôi đã nghĩ đó là ngày tồi phụ bạc nhất thế hệ mình” – Sau này Silas nhớ lại – “Nhưng đó không phải là điều tồi phụ bạc duy nhất mà tôi từng trải qua”.
Đúng vậy, suốt 40 năm sau, Silas đi nhiều nơi trên thế giới, sống ở những đô thị xa lạ, và làm nhiều công việc. Tuy nhiên, Silas cũng gặp nhiều khó khăn, bệnh tật, những cộng sự lừa dối, những nhân viên thiếu trung thành… Silas muốn ổn định sự nghiệp ở New York, nhưng rồi cuộc khủng hoảng kinh tế lại làm hỏng mọi rợ dự định của người nam giới này.
Cuối cùng, Silas tìm được sự chấp nhận và yên phẩm bình văn bằng cách quay về nơi ở cũ của gia đình mình. Trang trại đã bị bỏ không nhiều năm, và ngôi nhà cũng rất cần sửa chữa. Nhưng Silas rất vui bởi chưng gặp lại nhiều bạn bè, và ông dành vớ cả số phận tiền mình có để sửa sang nhà cửa, trang trại.
Lúc này Silas đã nhiều tuổi. và một lần, khi đang ngồi trên ghế ngoài vườn, một tia nắng lóng lánh rọi vào mắt ông. Ánh sáng đó lạ lùng, khiến ông quyết định ngẩng lên nhìn quanh khu vườn đầy đá. “Ban đầu, tôi nghĩ nó là một mảnh gương vỡ” – Silas kể lại.
Nhưng rồi ông tìm ra đấu vật làm phản chiếu tia nắng. Ông bước tới nơi, ngồi xuống, và nhìn thấy một thứ gì đó.
“Thị lực của tôi không tốt lắm, nên tôi phải đeo kính vào. Tôi không thể phân biệt được danh thiếp viên đá, nhưng tôi đã đi nhiều nơi và thấy nhiều thứ, đủ để biết rằng mình đang nhìn thấy gì” – Silas kể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét