Đôi lúc tôi tự hỏi có khi nào anh nhớ đến tôi, một đứa con gái có ngoại hình không mấy nổi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat bật, khuôn mặt cũng đồng cân được xếp vào loại ưa nhìn,...
Đôi lúc tôi tự hỏi mình sao quá ngốc nghếch chỉ nhìn về phía anh... tay trong tay với một người con gái khác không phải là tôi.
Đôi lúc tôi tự hỏi mình có quá khờ dại, quá lụy tình...
---
Lạnh lẽo. Cô đơn. Trống trải.
Những từ đó vẫn chưa trạng thái lột tả hết cảm giác của tôi lúc này.
Lạnh lẽo sao? Trái tim tôi đã tê buốt tự khi nào, có lẽ là ngày tôi từ biệt anh... ngày mà trái tim không còn được sưởi ấm bằng tình yêu chân tình nữa thay vào đó là một nỗi đau chẳng ai thấu hiểu!!!
"Mình từ biệt đi, anh xin lỗi"
Anh quay bước đi để lại mình tôi với khuôn mặt đẫm lệ, trong tôi cuộc chiến tranh nội tâm cũng bắt đầu bùng nổ với đầu hàng loạt câu hỏi mà không có câu trả lời, chốt lại cũng đồng cân là "tôi đã làm chi sai?"
Như thế nào nhỉ, cái cảm giác ấy như cả thế giới quay mặt lại với mình tôi trơ trọi lạc điệu đồng cân muốn tìm lại nơi thuộc về tôi... tôi chưa từng nghĩ một ngày nào đó anh sẽ rời xa tôi, tôi quá tự tin vào bản thân mình hay anh đã thay đổi.
Những cuộc gọi thưa dần theo thời gian, những lời đường mật mà ngày xưa tôi nói là quá sến cũng chằng còn, tin nhắn đồng cân vẻn vẹn vài ba chữ mà phục dịch hết là "anh đang bận, em thông suốt cảm" giữa tôi và anh mà còn tồn tại những lời khách sáo đó sao?, những cuộc cãi vã cũng xuất hiện càng nhiều mặc dù chỉ là điều nhỏ nhất. Đó là lúc tôi biết giữa chúng tao đã có những rạn nứt lớn dần khó mà lành lại, chung cuộc thì cái ngày anh nói tạm biệt cũng đến. Tôi lặng im thờ thẫn nhìn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat anh bước xa dần rồi khuất hẳn biến mất hoàn toàn khỏi cuộc thế tôi...
Người mà tôi ước rằng mình chưa từng quen!
Cô đơn? Trống trải?
Cuộc sống đối với tôi bây chừ bất nghĩa lắm, nó cứ từ từ lặng lẽ trôi đi một cách vô vị . Còn tôi cũng vậy một mình lặng lẽ lẻ loi sống qua ngày trong nỗi đơn chiếc tuyệt vọng.
Tôi nhớ anh tôi không phủ định điều đó, nhưng đó đích thị là nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn và thân xác tôi từng ngày từng giờ. Tôi đã hết tin vào một tình yêu mà đồng cân tin vào hậu cảnh của một thằn lằn tình sau đó, nó giống như một trò chơi có bắt đầu và có kết thúc khi chơi tuyệt vời hứng thú và vui vẻ đắm chìm trong tiếng cười nhưng khi dòng chữ "Game Over" hiện lên vớ cả cũng kết thúc, sự hẫng cô quạnh lại bao trùm lấy thân xác chừng như đang dần "trống rỗng".
Có lẽ vẫn sẽ có người đang yêu và muốn yêu nhưng với tôi thì không, tôi không dại gì thử thêm một lần nào nữa!!!.
Vậy là quá đủ rồi... có người nói tôi thật ngốc tiền bởi chưng một lần vấp ngã trong ái tình mà quay lưng lại với tất cả. Không sai mà cũng không đúng, yêu hay không là quyền chọn lọc của mỗi người tất nhiên với tôi là "không" gì nhỉ "một túp lều tranh hai quả tim vàng" câu nói này có quá nực cười và có quá xa xỉ hay không? Vậy tôi cũng muốn xem hai quả tim vàng đó nó như thế nào chắc là ngọt ngào lắm, hạnh phúc lắm, mùi mẫn lẵm... cũng có khi là đau lắm, đau xót lắm, nhiều nước mắt lắm,...
Không ai biết trước điều động gì mà phải không?
Đôi khi lang thang ngoài đường hay đi chơi với bầu bạn chung quanh tôi ai cũng có đôi có cặp nói cười vui vẻ, đôi lúc tôi cũng động lòng lắm chứ nhưng ngay sau đó nỗi dau lại ùa về. Phải đi nữa tôi nhớ về quá khứ, cũng phải thôi tôi cũng từng hạnh phúc như vậy...
"Nghe nói con gái tiền nhớ tới người đàn ông làm cho cô ta khóc? Câu nói này thật chẳng ra làm sao, anh thì muốn em thường xuyên nhớ tới Minh Quân này nhớ tới người đàn ông nguyện cả thế hệ này sẽ làm cho Hiểu Nhi cười"
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹn, như ngàn vết dao cứa vô sâu hoắm mà thời gian cũng chẳng thể làm cho nó liền lại... Trong vô thức tôi bật khóc, những lời nói ấy đã từng là một mảng kí mỏ ác hạnh phúc nhất còn giờ đây đó là nơi chứa đựng một nỗi đau chẳng thể nói thành lời. Anh đã nói sẽ nguyện cả thế hệ này làm cho tôi cười, đúng là như vậy anh đã thực hành được trong thời kì yêu anh, tôi không phải rơi một giọt nước mắt nào nhưng đó là trước khi tình cảm anh nhạt phai.
"Em đang nhớ tới người làm cho em khóc đấy anh à" tôi thực sự muốn hét lên, trái tim như muốn vỡ đầu hàng trăm mảnh đau lắm... giờ tôi tiền có trạng thái coi những lời nói ấy như gió thoảng mây phăng ôi thôi sao, nhưng biết làm sao đây nó đã đi sâu vào tiềm thức đâu trạng thái nói quên là quên ngay được... anh thật sự ác lắm!
Nhớ tới ngày tạm biệt anh, tôi lao đầu vào làm ăn không kể đêm ngày đến mức kiệt sức phải nằm viện bởi hư nhược cơ thể. Nằm viện một mình không bầu bạn không người nhà tôi thấy mình thật bé nhỏ cô độc... không ai có một lời hỏi thăm cổ vũ hay cổ võ lẻ loi giản bởi tôi tiền có một mình đôi lúc tôi muốn buông trôi muốn từ bỏ bít tất cả tính chất ra tôi cũng chẳng có gì ngoài tấn nỗi đau buồn phiền kia,... Phải chăng nữa ông trời đất đã quá bất công. Người mang anh tới với tôi cho tôi cảm nhận được ái tình thương ấm áp tưởng hình như chẳng thể nào có trạng thái tách rời thế mà đùng một cái anh bỏ tôi đi,bỏ lại một mình tôi lẻ loi côi quằn qoại với nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Tôi lại khóc, khóc cho vơi đi nỗi đau, khóc cho thỏa lòng nỗi nhớ nhung mà bản thân cũng chẳng thể ngăn lại được...
Chỉ biết vùi mình trong tiếng nấc với hai hàng nước mắt chảy dài.
Có khi nào anh nhớ tới sự tồn tại của tôi?
Người ta thường bảo thà cứ yêu đi rồi mất còn hơn là chưa yêu bao giờ - vớ cả đều nhảm nhí hết sức. Nếu không yêu anh có nhẽ giờ tôi đã không phải trải qua cảm giác mất mát này.
Nỗi đau của tôi khi ấy dường như chẳng thể so sánh với bất kỳ thứ gì trên đời. Tôi biết lòng tôi đã chết. Và anh đích thị là nguyên nhân...
Nếu có trạng thái chọn lọc lại, tôi sẽ không bao giờ yêu anh đâu nhưng ắt hẳn ai cũng biết rằng điều đó là không thể. Tôi đồng cân có thể tự trách mình là quá dựa dẫm vào anh để rồi anh đi ra khỏi thế cục tôi tôi đã không thể vững vàng mà bước tiếp.
Yêu anh là con đường mà tôi đã chọn, nhưng có lẽ đó là con đường tôi cảm thấy hối tiếc doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhất nó quá nhiều gai góc và những chiếc gai nhọn ấy có trạng thái đâm tôi bất cứ lúc nào...
Tôi cười ra nước mắt, tôi phải học cách ưng ý hiện thực phải học cách bước đi một mình bước đi trên con đường mà tôi đã chọn...
Có thể sẽ rất đau đớn nhưng cũng có thể đó là cánh cửa mở ra một cuộc sống mới một khởi đầu mới... sau những đắng cay.
"Hỡi dương gian tình là gì?
Mà lòng quặn thắt đắng bờ môi"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét