Bầu trời ơi in mặt biển xanh trong veo, từng gợn mây bồng bềnh khiến doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người ta muốn đưa tay ra, nắm lấy dù rằng chỉ một chút cái bông như keo kiệt đường kia. Cô bước chậm thật chậm trên con phố quen thuộc ấy – nơi ngày xưa anh lần đầu tỏ tình cô. Cũng ngày thu gió mơn man da thịt, cũng bầu trời đất cao trong xanh, cũng quán café này nhưng sao giờ đây bít tất cả trở thành ra xa lạ, chúng vô tri vô giác nhưng cũng vô tình để lại trong cô nỗi đau không nói lên lời, nỗi đau không bật thành nước mắt. Phải đi chăng nữa bởi, cô thích trời đất ơi thu nhưng bầu trời đất ơi ấy không cao trong xanh như vậy mà nó trong cô đã hóa thành xám , thành mây mù lạnh lẽo tự khi nào. Hay thật ! Nó cũng biết tạo cho mình một chiếc mặt nạ toàn hảo sao ? Nỗi đau chưa thành lời nhưng cũng không thành nước mắt, có nhẽ bởi, người con gái ấy, sự mạnh mẽ bao bọc trái tim non nớt kia không cho phép nước mắt của cô chảy bởi chưng nỗi đau. Nhớ khi xưa, anh cũng mọi rợ người cầm bóng bay biến trái tim, nhảy flashmost ‘’ What make you beautiful? ‘’ anh đã nói với cô : ‘’ Anh sẽ không để em đau, anh sẽ không để nước mắt em rơi bởi buồn, anh sẽ làm vớ cả đổi lại nụ cười của em và anh sẽ đánh đổi bất kì thứ gì để được nhận từ em hạnh phúc ‘’. Ấy vậy mà giờ đây… Xa… Rất xa rồi… Đôi tay cô yếu mềm không giữ nổi anh… Trái tim lạc nhịp do anh giờ không chung nhịp đập với trái tim anh. Giờ này anh nơi đâu ? Người ấy có tốt với anh đi nữa ? Còn nhớ đến em không ?
Có lẽ cô không ngờ, anh luôn dõi theo cô, theo từng bước chân. Đến nhịp đập trái tim cô anh cũng đang nỗ lực từng giây từng phút để chúng đừng lệch nhịp. Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn tung tăng cùng cô trên con phố quen, muốn ôm cô từ phía sau như cô vẫn thích, muốn đùa với cô để tìm lại nụ cười ngây ngô mà trong sang ấy của cô… Nhưng chung cuộc anh không làm được.
Cơn đau lại ập đến, người nam giới vẫy nhẹ cậu bé gần đó, rút từ trong túi ra một tờ giấy được gập cẩn trọng rồi khẽ nói : ‘’ Giúp…anh…đưa…n…ó cho cô…ấy ‘’ khi anh buông xõng cánh tay đồng cân người con gái ấy và doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat ngồi sụp xuống góc phố kia cũng là lúc cô ở bên này nhận được lá tâm thư cuối cùng anh để lại…
‘’ Em à !
Ngày em đến là ngày em mang đến ánh sang cho cuộc thế tăm tối của anh. Em đến bên anh nhẹ nhõm và dịu dàng, một cô gái cá tính, cô bé con trẻ và ngốc nghếch của anh… Anh đã yêu, anh đã thương, anh đã nhớ em từ cái nhìn đầu tiên. Nụ cười của em khiến trái tim anh rung động. Ánh mắt đồng cân biết đến niềm vui kia khiến anh muốn tận tay mình giữ mãi niềm vui đó. Đôi tay mềm mại kia khiến anh muốn nắm chặt để cùng em đi trên quãng đường còn lại. Cả những cái ôm thật chặt chẽ khiến anh muốn mình mãi chở che cho em. Trên con đường không có anh, em hãy tự tìm cho mình một người khác thay thế anh trong em. Người đó phải tốt hơn anh và có thể đem lại cho em hạnh phúc thật sự. Người đó thay anh thực hiện những điều động anh làm được. Nhưng có người vừa rồi liệu chừng em có quên anh ? Em có hận anh bởi chưng đã không làm như những gì anh hứa ? Nhưng dù em có hận, có ghét anh thì em hãy nhìn lên trời nhé, trời ơi cao trong xanh đúng không, đó là anh đang dõi theo em đấy ngốc ạ… Hằng ngày từ nơi ấy, anh sẽ ngắm nhìn em, sẽ thường xuyên bên em để em không bao giờ thấy mình bị cô đơn, để em vững tin hơn trên mỗi bước đi của mình. Bởi dù rằng thế nào, anh vẫn yêu em. Nếu được chọn, kiếp sau anh sẽ vẫn chọn em nhưng sẽ đền đáp cho em, yêu em nhiều hơn lúc ban đầu, yêu em nhiều hơn kiếp này cô bé bần tiện mút. Hãy bớt nghĩ lộn xộn đi và đừng mãi ngoảnh lại quá vãng phía trước tương lai tươi sang đang chờ em … ! ‘’’
Tai cô ù đi, nước mắt nhạt nhòa hòa cùng mưa tháng tám. Tay cô run lện, cảm giác như bị ai đó bóp phục dịch bóp họng đến ngạt thở. Anh ra đi… trời đất ơi xanh… bít tất cả là gì ? Cô không hiểu, lá thư này anh viết cho ai, liệu chừng có nhầm người không. Đôi mắt rỗng không như mớ suy nghĩ bề bộn trong cô. Kiếm tìm… Lại kiếm tìm… Thần giao cách cảm như sợi dây dướng gắn bó suốt ba năm qua của anh và cô vào lần cuối cùng ấy đã phát huy tác dụng , cô nhìn thấy anh, thấy than hình đổ rạp tựa vào góc nhỏ của anh. Cô lao sang đường, mặc xe pháo đông đúc, mặc những tiếng mắng thét của người đi đường. Bước chân chung cuộc dừng lại, bước thứ 99 đứng trước anh , tiền một bước nữa là cô thực sự trờ thành nhân tình của anh… Từ trước đến giờ, bước thứ 100 luôn luôn là anh bước, anh nói đủ 100 bước là đủ lấp đầy khoảng trống trong tim và ưng yêu anh. Nhưng suốt ba năm qua, cô vẫn thế, tiền bước đến bước thứ 99 cho đến ngày hôm nay, đứng trước anh, trước đôi mắt đang khẽ mở nhìn chiếc giầy xinh quen doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat thuộc, cô đã tiến thêm một bước nữa, đủ 100, đủ để hài lòng tình yêu của anh. Nhưng rồi sao, đã muộn rồi . Mắt anh đã khép, hơi thở đã tắt lịm, bàn tay nắm lấy tay cô của anh cũng buông thõng rồi… Cô ngồi đó, không còn cảm nhận gì, tiền thấy trong tay anh, giấy xét nghiệm với kết quả ung thư dương tính. Anh bỏ lại em, thật sự buông tay dễ dàng thế sao, anh thật ác độc biết không. Hay anh trêu em, anh tỉnh lại đi, có phải anh giận bởi vì ba năm qua em chưa một lần nhận lời yêu anh ? Em không cho phép anh ngủ như thế anh biết không ?
Suy nghĩ như thác nước, cuồn cuộn đổ về. Anh ghét cô cho nên bỏ cô đi chăng, tìm người mới với anh dễ dàng thế ư ?
Năm trôi qua tháng trôi qua, ngày trôi qua, cô đã hình thành thói quen nhìn lên trời ơi cao , dù nắng hay mưa, mặc dù trời đất xanh hay xám , những lúc ấy cô tự mỉm cười và hỏi : ‘’ Ở nơi ấy anh có vui không ? ! ‘’
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014
truyen sex - Ở nơi xa ấy anh có vui không?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét